Tự tôn trọng
Tối thứ 5, 9h30 tối, chân bước lên con xe bus 26 để trở về nhà. Trên xe bus, một cuộc nói chuyện ngắn ngủi vô tình rơi vào tai nó. Bác phụ xe đang cầm một tập tiền lẻ dày, đứng nói chuyện với một vài hành khách trên xe. Nội dung cuộc nói chuyện khá đơn giản, chê trách những đồng tiền mà bác ấy cầm đã nhanh bay màu, cũ kĩ và nát bươm. Nhưng bác ấy có cái nhìn về cái sự bay màu nhanh chóng ấy thật là đặc biệt. Phụ xe: Mấy đồng này (chủ yếu là 10k), polymer đấy mà cũng chỉ chịu được cùng lắm là 1 năm, rồi cũng bay màu hết. Mấy đồng đô của Tây, đồng nào đồng đấy nó xanh lét, chả thấy mất màu, mà cũng chẳng phải polymer. Khách: Chất tiền nó kém, mực in nó kém, chỉ được đến thế thôi! Phụ xe: Không! Quan trọng là cái ý thức của mình cả chứ. Lên xe bus thằng đ*o nào cũng vo tiền nát bét, chúng nó không coi mấy đồng nhỏ này ra cái gì. 200k, 500k có thấy thằng đ...