Posts

Showing posts with the label my-thought

Tự tôn trọng

Image
          Tối thứ 5, 9h30 tối, chân bước lên con xe bus 26 để trở về nhà.      Trên xe bus, một cuộc nói chuyện ngắn ngủi vô tình rơi vào tai nó. Bác phụ xe đang cầm một tập tiền lẻ dày, đứng nói chuyện với một vài hành khách trên xe. Nội dung cuộc nói chuyện khá đơn giản, chê trách những đồng tiền mà bác ấy cầm đã nhanh bay màu, cũ kĩ và nát bươm. Nhưng bác ấy có cái nhìn về cái sự bay màu nhanh chóng ấy thật là đặc biệt.      Phụ xe: Mấy đồng này (chủ yếu là 10k), polymer đấy mà cũng chỉ chịu được cùng lắm là 1 năm, rồi cũng bay màu hết. Mấy đồng đô của Tây, đồng nào đồng đấy nó xanh lét, chả thấy mất màu, mà cũng chẳng phải polymer.      Khách: Chất tiền nó kém, mực in nó kém, chỉ được đến thế thôi!      Phụ xe: Không! Quan trọng là cái ý thức của mình cả chứ. Lên xe bus thằng đ*o nào cũng vo tiền nát bét, chúng nó không coi mấy đồng nhỏ này ra cái gì. 200k, 500k có thấy thằng đ...

May mắn hay là không?

Image
          Trong cuộc sống, có lẽ chúng ta rất hay sử dụng những từ kiểu như may thế/đỏ thế hay theo chiều hướng ngược lại như đen thế/xui thế/hạn thế. Ít nhất là với nó, nó cũng hay sử dụng những từ như may thế, đen thế. Nhưng hình như không có nhiều may rủi đến như vậy trong cuộc sống.      Thực ra câu chuyện chỉ đơn giản bắt đầu từ việc nó đi bắt xe khách về quê. Theo lịch thì thường xe sẽ xuất bến vào 3h30, còn nó thì tới bến sát rạt 15h28. Nó vẫn kịp mua vé và trèo lên xe kịp lúc. Nó lại nhủ thầm: "Nay may vl". Ơ, nhưng nếu nay xe chạy sớm 1-2 phút, nó sẽ chửi cuộc đời: "Nay đen vl" à? Thế nếu nó đến bến xe sớm hơn một chút, 15h15 chẳng hạn. À, lúc bấy giờ nó chắc chắn bắt đc xe này, và nó cũng k có đen hay đỏ gì ở đây cả. Chuyện leo được lên xe là một chuyện gì đó có vẻ đương nhiên. Hình như từ xưa tới giờ nó dùng sai nghĩa từ may rủi rồi thì phải?      Bạn chỉ dùng từ may rủi khi bạn đối mặt với cái gì bạn k hiểu biết t...

Đầu năm, tết, vô đề

Image
     Có một người trong trường hỏi từng hỏi tớ: "Bài thơ nào mày thích nhất trong chương trình học, cả cấp 2 và cấp 3 nhé?". Các cậu biết đấy, bọn tớ học khối A, đi hỏi bài thớ thích nhất có dị không. Và tớ sợ nhất là cái bài tớ nói tên ra người hỏi tớ sẽ ngơ ngác. Các cậu có biết bài "Nói với con" của Y Phương không, có ấn tượng gì về bài đấy không. Nhưng cậu ấy hỏi ngay lại khiến tớ giật mình: "Mày thích nhất đoạn nào?"      Cậu ấy thích nhất đoạn: Rừng cho hoa Con đường cho những tấm lòng Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới   Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời Bạn ấy bảo đoạn ấy thấy hình ảnh gia đình, một sự dễ thương và tràn đầy hạnh phúc. Còn tớ đã bảo bạn ấy, tớ thích cả bài nhưng thích đoạn này trong bài là thích nhất: Người đồng mình thương lắm con ơi Cao đo nỗi buồn, xa nuôi chí lớn Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn Sống trên đá không chê đá gập ghềnh Sống trong thung không chê thung nghèo đói      Một cậu nhóc lớp 9, là tớ, ngồi họ...