Posts

Showing posts with the label my-book

Tuổi 20 tôi đã sống như một bông hoa dại

Image
Trang Xtd -  1994 -  “Tôi là cô gái có hình hài tuổi hai mươi hai, trái tim tuổi mười sáu và đôi khi suy nghĩ đi lạc tới tận tuổi bốn mươi.”   Đó là lười tự giới thiệu của tác giả. Chị không gọi mình là nhà văn, chị gọi mình là thợ viết. Ngay từ những dòng đầu tiên của tác phẩm, chị đã “đập” vào mặt những người trẻ háo danh một rằng “trong cuộc sống này, động từ mới quan trọng, danh từ chỉ là thứ theo sau”. Đó, tôi và bạn có thể viết văn viết thơ mà không cần phải là nhà văn nhà thơ, tôi và bạn có thể vẽ tranh đánh đàn mà không cần phải là họa sĩ, nhạc công. Và mỗi một trang sách trôi qua, lại là lần lượt từng cái “vả” đầy nhẹ nhàng nhưng rất thấm vào trong tâm hồn của những người đọc đang ở cái tuổi đôi mươi – cái tuổi mà ai ai cũng đòi hỏi họ phải sôi nổi, phải nhiệt huyết trào dâng, phải máu lửa, phải ăn thua, phải chiến đấu; thậm chí...

Hai số phận - COCC hay tay trắng đi lên

Image
Lần đầu tiên tôi bắt gặp quyển sách này là trên tiktok. Cũng là cuốn sách đầu tiên mà mình không có đọc, mình nghe.  Lời giới thiệu trên tiktok của anh reviewer: “Nếu bạn là dân kinh doanh và yêu văn học và bạn sẽ đọc cuốn sách nào? Cuốn sách bạn nên lựa chọn là Hai số phận”. Và mình đã quyết định thưởng thức thử cuốn sách đấy. Đúng như cái tên 2 số phận, cuốn sách kể về cuộc đời từ lúc sinh ra tới lúc nhắm mắt lìa đời của 2 nhân vật chính. Một người sinh ra và lớn lên trong nhung lụa, là con của ông chủ một ngân hàng có tiếng ở Hoa Kỳ. Anh ta lớn lên với đầy đủ những gì tốt nhất, mới nhất đầy đủ nhất, và cho thấy năng khiếu vượt trội của bản thân về tài chính. Một người còn lại, thậm chí sinh ra mà không biết bố mẹ mình là ai, ở trong một gia đình nghèo khó ở một đất nước Ba Lan nghèo khó. Câu chuyện dần đần phát triển, 2 con người chẳng hề liên quan (trừ việc họ cùng ngày sinh) tới nhau được kể xem kẽ lẫn nhau trong mạch truyện đôi khi khiến bạn bực mình vì sự không liền lạc. Rồi...

Ngân hàng cá nhân

Image
     Mỗi một người trong chúng ta đều mang trong mình những ngân hàng. Không phải chỉ là về tiền bạc  tài chính, đó là một ngân hàng về kiến thức, ngân hàng về kinh nghiệm, ngân hàng về tín ngưỡng - niềm tin - góc nhìn cuộc sống, ...      Nếu tôi luôn tin rằng ngân hàng kiến thức của tôi cũng có một chút vốn liếng nho nhỏ, thì ngân hàng cảm xúc của tôi thực sự là một nhà băng đầy trồi sụt và thường xuyên rơi vào trạng thái sắp phá sản. Tôi chưa bao giờ hiểu tại sao lại thế, tôi không biết ném suy nghĩ của mình vào đâu, tôi không biết kiểm soát biểu hiện cảm xúc của mình.      Nếu thật tâm, chưa bao giờ tôi nghĩ rằng tôi được sinh ra trong một gia đình hạnh phúc. Gia đình tôi có những vấn đè mà có lẽ khó gọi tên ra rõ ràng được. Vẫn biết là tôi không có quyền chọn bố mẹ cho mình, cũng biết rằng không phải là ai cũng hoàn hảo và không có vấn đề. Nhưng tại sao tôi luôn nghĩ, luôn ám ảnh, và luôn không ổn định về cảm xúc. Hóa ra, ngân ...